Thanh âm từ những nhịp chèo trên dòng suối Yến

Nếu quần thể danh thắng Chùa Hương được ví như một cõi Phật linh thiêng, thì suối Yến chính là dải lụa mềm dẫn dắt tâm hồn du khách rời xa những ồn ào của phố thị để tìm về sự tĩnh tại.

Giữa không gian non xanh nước biếc ấy, không chỉ có tiếng chuông chùa xa xăm, mà còn có một âm thanh vô cùng đặc biệt: tiếng mái chèo khua nước nhịp nhàng của những người lái đò bản địa. Đó không chỉ là thanh âm của một nghề mưu sinh, mà còn là nhịp đập của tình yêu quê hương được truyền giữ qua bao thế hệ.

Từ tờ mờ sáng tại bến Yến, khi làn sương vẫn còn giăng đầy trên những dãy núi, anh Bùi Đắc Hiếu (49 tuổi) cùng đội ngũ lái đò bản địa đã có mặt, chuẩn bị đón những vị khách đầu tiên xuôi dòng suối Yến. Gương mặt sạm màu nắng gió và đôi bàn tay rắn rỏi, anh Hiếu đã có hơn 30 năm gắn bó với con đò, dòng nước. Như bao người dân gốc Hương Sơn, nhịp chèo đã ngấm vào máu thịt anh từ thuở thiếu thời.

Mỗi lượt đò đưa khách vào lễ rồi quay ra, quãng đường cũng dài hơn chục cây số. Dưới cái nắng hay trong những cơn mưa phùn của vùng đất tâm linh, đôi tay anh Hiếu vẫn bền bỉ đẩy mái chèo. Nhưng lạ thay, chẳng ai thấy sự mệt mỏi trên gương mặt người đàn ông này. Với anh, mỗi chuyến đi là một lần anh được đóng vai "người kể chuyện", là một hướng dẫn viên không chuyên nhưng đầy tâm huyết, lan tỏa vẻ đẹp của quê hương mình đến với bạn bè bốn phương.

Có lẽ chính cái sự chân chất, nhiệt thành của những người lái đò như anh Hiếu, cộng hưởng với phong cảnh hữu tình của suối Yến, đã khiến nơi đây trở thành một điểm đến "đi hoài không chán". Có những du khách đã đến Chùa Hương cả chục lần, nhưng lần nào cũng vậy, cảm giác ngồi trên con đò nhỏ, thong dong ngắm nhìn cảnh vật vẫn đem lại một sự thích thú lạ kỳ.

Dòng suối Yến vẫn lững lờ trôi, chở đi những ước nguyện thành kính của lòng người và cả những nhịp chèo mải miết của chèo đò Hương Sơn. Những thanh âm khua nước tưởng chừng đơn điệu ấy, thực chất lại là bản hòa ca bình yên nhất, níu giữ bước chân người lữ khách khi rời xa cõi Phật. Để rồi sau một ngày thong dong trên sóng nước, ta chợt nhận ra: vẻ đẹp của di sản đôi khi chẳng ở đâu xa, mà kết tinh ngay trong từng nhịp chèo và nụ cười đôn hậu của những con người nơi vùng đất thiêng.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết

  • Quan tâm nhiều nhất
  • Mới nhất

15 trả lời

15 trả lời