Những ngày an tĩnh ở Hội An

Có những nơi, chỉ cần nhắc tên thôi, trong tim ta đã dấy lên một nỗi bồi hồi khó tả. Hội An là một nơi như thế - một thành phố cổ kính, trầm mặc, lặng lẽ giữ trong mình bao lớp ký ức và sắc màu của thời gian.

Mỗi bước chân ở phố Hội đều như đưa ta chạm vào hoài niệm, để rồi tìm thấy một khoảng trời an tĩnh cho riêng mình.

Tôi đến Hội An vào một ngày nhạt nắng. Phố cổ Hội An đón tôi bằng một vẻ ngoài trầm buồn của một thiếu phụ dù thời gian đã in hằn lên làn da khóe mắt, nhưng nét đẹp thời vàng son vẫn còn hiện rõ trên mỗi nét môi, nụ cười. Chọn thuê một homestay cổ điển trong lòng phố cổ, tôi vẫn thường dậy sớm, khoác vội chiếc khăn choàng mỏng manh, thong thả tản bộ trên những con đường vắng vẻ của phố Hội, chạm tay lên những bức tường đã nhuốm màu thời gian đang vang lên những âm thanh của ánh sáng, hoặc lặng im rẽ vào một con ngõ nhỏ nào đó, lặng lẽ ngồi nhấm nháp li chè xoa xoa mát rượi.

Hội An vẫn cứ là một phố cổ trầm lặng như thế suốt 15 năm kể từ ngày đầu tiên tôi đến. Nhưng tôi đã không còn là cô gái lãng mạn, yêu thích cảm xúc nhất thời như trước đây. Người tôi từng yêu giờ đây cũng lưu lạc ở một phương trời nào đó. Vốn dĩ, có những người tưởng chừng sẽ đồng hành cùng ta đến cuối cuộc đời. Nhưng rồi cuối cùng, cả hai lại chỉ lặng lẽ buông tay, để mỗi người tìm cho mình một hướng đi mới. Những cảm xúc tươi đẹp mà xót xa ấy chỉ đành lãng quên. Nhưng Hội An thì giữ lại tất cả. Và dù có một chút xót xa gửi vào mây trời lãng đãng, tôi thấy mình biết ơn vì ở đây, có một khoảng trời nơi bản thân có thể an trú, nhấp một ngụm cà phê và mỉm cười nhìn mọi người thong thả đi dạo dưới ánh nắng ấm áp vào những ngày cuối hạ.

Hội An không chỉ là một khu phố cổ lưu giữ nhiều ký ức cá nhân mà còn hội tụ các sắc màu văn hoá khác nhau của cộng đồng người dân đến từ nhiều vùng miền. Trên hành trình rong ruổi khắp chốn, tôi bắt gặp một ngôi chùa mới được xây dựng. Kiến trúc của chùa theo Phật giáo Tiểu thừa với vẻ ngoài vàng son rực rỡ nhưng vắng lặng khách thập phương. Tôi thường đi dạo quanh phố cổ, dừng chân ngắm nhìn Miếu Quan Công, hay Chùa Ông, thấy những làn khói hương lảng bảng trong không gian. Chợt nghĩ, có lẽ thời gian đã làm phai mờ đi nhiều điều, biến một đô thị sầm uất ngày nào thành phố cổ cũ xưa, nhưng lại không làm thay đổi được lòng tin cũng như văn hoá tín ngưỡng của con người.

Len lỏi giữa những quanh co của phố cổ, dòng sông Hoài vẫn lững lờ chảy bên phố, mang theo biết bao ký ức và hoài niệm. Những chiếc thuyền gỗ nhỏ vẫn đậu lững lờ bên bờ sông Hoài như mấy trăm năm về trước. Đôi lần, thử làm một du khách tâm trí đơn thuần, xuôi dòng sông Hoài trên một chiếc thuyền gỗ mộc mạc, tôi luôn có cảm tưởng dòng sông này nhìn xa thì buồn, nhìn gần lại vui và rực rỡ sắc màu. Dòng sông này ắt hẳn đã chứng kiến biết bao rực rỡ huy hoàng, những ồn ào hoa lệ, đồng thời cũng chứng kiến những thịnh suy của thời cuộc. Chắc cũng vì lẽ đó nên ở nhiều nơi cách xa Hội An hàng ngàn cây số, tôi vẫn bắt gặp nhiều quán ăn, nhà hàng mang tên Hoài Phố, như là nỗi hoài niệm về một miền quê cũ.

Suốt những ngày lưu trú tại Hội An, tôi luôn đi đi về về giữa nắng gió, len lỏi qua những góc phố cổ rộn ràng du khách phương xa. Dọc dài khắp các ngã đường của phố cổ, những vị du khách trẻ trung đến từ mọi miền, bày tỏ sự tò mò, vui thích với những khung cảnh lạ của đô thị nhỏ bé bình lặng này. Hội An còn đón tôi bằng hình ảnh một đôi trai gái đang chụp ảnh cưới. Dưới tán cây bàng xanh um, cô dâu cầm một bó hoa cẩm tú cầu trắng muốt cùng chú rể thong thả dắt chiếc vespa đi trên đường phố, thỉnh thoảng dừng lại mỉm cười nhìn nhau. Vẻ ngoài rạng rỡ của họ khiến cho khung cảnh ngày cũ ở phố Hội thêm phần lãng mạn. Thấp thoáng đâu đó ở một góc phố nhỏ bên bờ sông Hoài, vài bác đạp xích lô ngồi thong thả ăn bữa cơm trưa đạm bạc, vẻ mặt bình thản đến lạ kỳ. Người phố cổ vốn dĩ thân thiện nhưng trầm lặng. Khí chất phố cổ như thấm sâu vào con người nơi đây. Nhịp sống chậm rãi nơi này tác động đến mọi hành động, cử chỉ của họ. Những ngày nhàn tản đi dạo khắp Hội An, tôi thường bắt gặp những người già ngồi an tĩnh ngắm bờ sông, nét mặt điềm tĩnh đến kỳ lạ. Chợt nghĩ, Hội An vốn là đô thị của những người định cư lâu đời và những khách du lịch trẻ. Có lẽ, nhịp sống trầm lặng và sâu lắng ở Hội An, dù không đủ sức giữ chân những người trẻ tuổi ở lại lâu với nơi này, nhưng cũng là nơi để họ tìm về trong khoảnh khắc bình yên.

Ngày tạm biệt, ngồi trên máy bay, khi hồi tưởng lại những ký ức về Hội An, lạ thay, tôi chỉ nghĩ đến những gam màu. Giá có chút năng khiếu hội họa, tôi nhất định sẽ vẽ một bức tranh thật đẹp về vùng đất này. Bức tranh đẹp đẽ ấy dù ngước lên nhìn trời, cúi xuống nhìn đất, dõi mắt xa xa về phía những góc phố, hay nghiêng mình đón những tia nắng ấm áp soi xuống lòng sông Hoài, tất cả đều sẽ đẹp một cách rạng rỡ đến khó tin.

Hội An không chỉ là một đô thị cổ lưu giữ những trầm tích lịch sử, mà còn là nơi lưu giữ cảm xúc, ký ức và cả những bình yên sâu lắng trong tâm hồn mỗi người. Đến và ở lại, dù chỉ đôi ngày, ta vẫn thấy được nhịp sống chậm rãi, thấy được nụ cười dịu dàng của người phố Hội, và thấy mình như được chữa lành.

Ánh Tuyết

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết

  • Quan tâm nhiều nhất
  • Mới nhất

15 trả lời

15 trả lời