Ngắm tờ lịch đầu tiên trong năm
Có những khoảnh khắc rất nhỏ thôi, nhưng lại đủ khiến ta chậm lại giữa dòng thời gian đang trôi không ngừng. Đó có thể là một buổi sáng đầu năm còn vương hơi lạnh, một tia nắng mỏng vừa chạm hiên nhà… và đôi khi, chỉ là giây phút ta đứng trước cuốn lịch mới, lặng lẽ ngắm nhìn tờ lịch đầu tiên của năm.
Không ồn ào, không phô trương, nhưng khoảnh khắc ấy lại mang theo rất nhiều suy tư về thời gian, về những điều đã qua, và cả những hy vọng chưa kịp gọi tên.
Tờ lịch đầu tiên của năm mới luôn mang một cảm giác rất đặc biệt. Giống như khi ta mở cánh cửa sớm mai và hít đầy lồng ngực hơi thở đầu tiên của năm - trong trẻo, lạnh và đầy mong mỏi. Mỗi năm, khoảnh khắc xé tờ lịch tháng Một vẫn khiến tim tôi rung lên một nhịp nhẹ. Không phải vì âm thanh của giấy, mà bởi cảm giác thời gian đang khẽ chạm vào tâm hồn, báo hiệu một vòng quay mới lại bắt đầu.
Buổi sáng đầu năm, gió lạnh len qua khe cửa. Trời vừa chớm sáng. Ánh nắng mỏng như tấm voan mềm rơi xuống nền nhà thành những vệt lung linh. Tôi đứng lặng trước cuốn lịch treo trên tường, tờ lịch ngày đầu năm còn nguyên vẹn, chưa có ai chạm tới. Không gian vô cùng yên tĩnh. Chỉ có tiếng tích tắc của đồng hồ, và một miền xúc cảm vừa dịu vừa sâu, khó gọi thành tên.
Tôi đưa tay xé tờ lịch đầu tiên. Một động tác rất nhỏ, nhưng lại khiến lòng tôi bỗng trở nên nghiêm trang. Như thể tôi đang cùng thời gian ký một bản giao ước mới: sẽ sống tốt hơn năm cũ, sẽ không bỏ lỡ những điều từng tiếc nuối, sẽ kiên nhẫn hơn với chính mình. Tờ lịch mỏng, nhẹ tênh trong tay, nhưng những điều gửi gắm vào đó thì nặng trĩu.
Ngắm tờ lịch đầu năm, tôi có thói quen nhìn thật lâu vào con số “1”. Một con số giản dị, nhưng lại mang sức mạnh của sự bắt đầu. Dù năm cũ có mỏi mệt, có đổ vỡ đến đâu, thì số 1 vẫn ở đó - như một vạch xuất phát mới, trao cho ta thêm một cơ hội. Một năm mở ra, trắng tinh như tờ giấy chưa ai viết. Và chính chúng ta sẽ là người viết tiếp bằng lựa chọn, bằng nỗ lực của mình.
Tôi nhớ hồi bé, mỗi dịp năm mới, bố luôn là người xé tờ lịch đầu tiên. Ông đứng trước cuốn lịch đã treo ngay ngắn trên tường, nghiêm trang như đang thực hiện một nghi lễ. Khi ấy, tôi chưa hiểu vì sao một tờ giấy lại khiến người lớn trầm ngâm đến vậy. Chỉ khi lớn lên, đi qua đủ đầy lẫn hụt hẫng, tôi mới hiểu: tờ lịch không chỉ đánh dấu thời gian trôi đi, mà còn đánh dấu sự trưởng thành của mỗi con người.
Có những năm, tôi đứng trước cuốn lịch mà lòng nặng trĩu. Nhiều điều dang dở, nhiều thứ không thể níu giữ. Tôi đã từng sợ phải xé tờ lịch đầu tiên, vì sợ rằng mình không còn đủ niềm tin để bắt đầu lại. Nhưng rồi tôi vẫn làm điều đó. Và khoảnh khắc ấy nhắc tôi rằng: dù ta có sẵn sàng hay không, năm mới vẫn đến. Cuộc sống vẫn chảy. Và ta vẫn phải bước tiếp.
Tờ lịch đầu năm cũng nhắc ta về sự mong manh của thời gian. Mỗi tờ lịch bị xé đi là một ngày trong đời không thể quay lại. Nghe có vẻ buồn, nhưng cũng chính vì thế mà ta học cách trân trọng hơn. Trân trọng từng buổi sáng, từng cuộc gặp, từng khoảnh khắc được ở bên những người mình thương.
Càng lớn, tôi càng nhận ra: thời gian không cần trôi nhanh hay chậm. Điều quan trọng là ta sống thế nào trong dòng chảy ấy. Có người đi qua năm cũ mà chẳng kịp giữ lại điều gì. Nhưng cũng có người chỉ cần đứng trước tờ lịch đầu năm, đã đủ để tự mình thắp lên một ánh sáng mới.
Tờ lịch tháng Một bao giờ cũng đẹp. Những ngày đầu năm thường được in chữ đỏ - như một lời chúc thầm lặng. Dưới những nét chữ ấy là bao hy vọng: hy vọng đủ mạnh mẽ để đi qua thử thách, đủ dịu dàng để yêu thương, và đủ bình thản để giữ lấy những khoảnh khắc an yên.
Khi xé tờ lịch đầu tiên, tôi mỉm cười. Một năm mới đang chờ phía trước. Tôi không biết điều gì sẽ đến - niềm vui hay nỗi buồn, dịu dàng hay giông gió. Nhưng tôi biết mình đã sẵn sàng sống một năm trọn vẹn, kể cả khi không hoàn hảo.
Mỗi năm đều có một tờ lịch đầu tiên. Và mỗi đời người cũng sẽ có những cơ hội để cho ta bắt đầu lại - bằng tất cả sự can đảm và chân thành.
Tờ lịch đầu năm không phải để nhắc ta hôm nay là ngày bao nhiêu, mà để hỏi rằng: ta sẽ sống ngày hôm nay như thế nào? Khi biết nâng niu từng tờ lịch đi qua, có lẽ ta cũng đang học cách nâng niu chính cuộc đời mình.
Trà Đông














