Này anh có nhớ

Đà Lạt - thành phố của sương mù, của những giấc mơ lãng đãng và cả những ký ức chưa từng ngủ yên.

Với ai đó, Đà Lạt là những buổi sớm mờ sương, những chiều bất chợt đổ mưa, hay đêm về rì rào thông hát… Là ký ức với những con đường thoảng hương hoa mimosa vàng rực bên sườn đồi, có quán cà phê nhỏ ven hồ, nơi tiếng nhạc Trịnh Công Sơn vang lên trầm ấm giữa làn khói thuốc mỏng tang và có cả những rung động đầu đời - mong manh mà sâu đậm.

Một Đà Lạt rất nhiều hoa, có loài hoa gọi tên, có loài hoa lặng lẽ không tên. Một Đà Lạt đầy mùi hương, có hương nồng nàn, có hương tinh khiết. Khí hậu nơi ấy ẩm ướt quanh năm, như thể thiếu nữ được ôm trong lớp sương mỏng dịu dàng, mờ ảo. Tôi sống rất lâu ở thành phố ấy, vậy mà mỗi lần nhắm mắt, giấc mơ vẫn cứ lạ lẫm. Có lẽ bởi Đà Lạt bốn mùa giao thoa không thể gọi tên. Cũng có lẽ vì quá cô đơn hay vì người ra đi chẳng lưu lại một dấu chân, khiến ký ức hóa rỗng.

Và tôi nhớ anh!

Thanh xuân của chúng tôi ở đó có một khung trời đầy nắng, nơi mọi thứ đều nguyên sơ và trong trẻo như buổi đầu. Trong ký ức của tôi, ánh sáng như đã hóa thạch, đóng băng theo dòng thời gian. Buổi sáng Đà Lạt dịu dàng và rực rỡ. Bình minh bắt đầu bằng một vệt sáng mỏng như tơ vắt ngang chân mây, rồi bất ngờ chói chang ào đến như bữa tiệc sắc màu, mặc sức nhảy múa trên từng kẽ lá thông, len lỏi qua cả những rì rào mơ hồ. Anh ngồi bên gốc cây già, lưng dựa thân gỗ, mái tóc ngả nghiêng trong nắng, dáng hình anh như gom hết ánh sáng của trời đất - yên tĩnh, giản dị và ấm áp. Trong không gian đó, mọi thứ như dừng lại. Chúng tôi đã nói về tương lai, về những ước mơ rộng lớn mà tưởng chừng chỉ cần với tay là chạm tới.

Những điều ấy, khi còn trẻ, thật dễ tin và dễ hứa hẹn. Có ai ngờ đâu, những buổi sớm êm đềm ấy lại trở thành ký ức khiến tim thắt lại mỗi lần nhớ về. Tóc tôi khi ấy buông dài, từng sợi nhẹ bay trong gió. Tôi đã mong những sợi tóc mây có thể níu anh ở lại, nhưng tôi biết, tóc mây không giữ được một người lãng du. Lòng anh ở phía chân trời, còn tôi thì thực tế đến khắc nghiệt. Tuổi trẻ ngông nghênh và hiếu thắng, chẳng ai nghĩ tình yêu nhẹ như cánh hoa hôm ấy lại biến thành những xót xa một đời.

Anh thường mang đàn ghita đến đó, ngón tay lướt trên dây như gọi gió. Tiếng đàn réo rắt trôi qua những đồi thông, nhỏ giọt vào lòng tôi như mưa từng giọt, từng giọt. Có giọt rơi trên tóc, có giọt chạm vào tầng đáy im lặng của trái tim. Mãi về sau, tôi không còn nghe ai đàn chạm được đến tận nơi sâu thẳm như anh đã từng. Nỗi chơi vơi ấy là thứ duy nhất còn sót lại sau những âm thanh tan biến.

Chiều nay lại mưa, những hạt mưa to như hạt đậu đập vào ô cửa kính, như một kẻ lang thang đi nhặt cô đơn cài lên tấm áo lạnh lẽo của thế gian. Cánh hoa hồng ven đường ra Hồ Xuân Hương bị gió quật, mưa xé, nát tả tơi đến tội nghiệp. Từ khung cửa sổ quán cà phê, tôi nhìn xuống: mặt đất trải đầy cánh hoa rụng, nhiều sắc màu pha trộn cùng vị đất nâu ẩm lạnh.

Đời người cũng mỏng manh và vô thường như đóa hoa kia. Gió giông vần vũ quay cuồng rồi cuối cùng cũng tan vào lòng đất. Và khi đó ta lại bất chợt muốn gọi tên nhau, như một tiếng vọng từ xa xăm cõi nào.

Không biết anh có còn nhớ không, chúng tôi từng đứng trên cao, đếm những ngọn đèn đêm. Anh bảo: Dưới mỗi ánh đèn là một ngôi nhà, dưới mỗi ngôi nhà là một câu chuyện. Anh cũng có một câu chuyện, câu chuyện của kẻ muốn bay xa, đi qua nhiều thành phố. Anh nói Đà Lạt quá nhỏ để giữ bước chân mình.

Đêm nay, tôi lại đếm đèn đường. Thành phố tĩnh lặng sau lưng. Đêm vò những kỷ niệm đến nát nhàu. Rồi đêm lại vẽ lên dáng hình anh, lúc rõ nét, lúc nhạt nhòa. Khuya, Đà Lạt ngủ yên. Chỉ còn thanh âm của sự lặng im và tiếng con tim thổn thức. Trong căn phòng nhỏ, những bức tranh phủ bụi thời gian - như những chuyện đã qua, ngủ yên trong quên lãng.

Tuổi trẻ của chúng tôi đã đi qua. Nhiều sắc màu được giấu kỹ, dần lùi xa như bóng hoàng hôn tan vào vòm trời. Mười năm, những khung cửa sổ mới. Những miền đất khác. Tôi tự hỏi: Anh đã tìm được điều mình muốn chưa? Anh có từng hạnh phúc không? Và bây giờ, anh sống ra sao?

Chúng tôi đã mang chân tình ra đánh đổi. Sau cùng, vẫn băn khoăn một câu hỏi: Là hạnh phúc thật sự trên con đường đã chọn hay chỉ là vết bỏng khi quay đầu về nơi khởi điểm? Ngoài kia, câu hát xưa vẫn vang lên: “Này em hỡi con đường em đi đó, con đường em theo đó đúng hay sao em…".

Bài hát ấy chưa bao giờ cũ, cũng như vết thương cũ vẫn nhói đau mỗi lần trở trời. Không biết, anh có còn nhớ không, hay chỉ còn mình tôi… là người vẫn đang nhớ?

Tôi gửi tuổi trẻ của mình cùng những vết xước, nỗi nhớ và cả những nỗi đau không dễ lành cho Đà Lạt, để thành phố của sương và hoa ấy ôm ấp, vỗ về. Để Đà Lạt giữ hộ tôi những rung động đã qua, cả những nỗi niềm không thể nói. Rồi mỗi lần quay trở về, tôi sẽ không chỉ thấy nỗi buồn, mà còn thấy được một phần thanh xuân trong trẻo của mình vẫn còn đó.

Tuổi trẻ rồi sẽ trôi qua như những cơn mưa chiều Đà Lạt. Có những kỷ niệm ta giữ mãi, có những người chỉ còn trong ký ức. Nhưng dẫu sao, những rung động ấy chính là minh chứng rằng tôi đã từng sống, từng yêu hết mình, từng có một thời thanh xuân rực rỡ.

Kim Ánh 

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết

  • Quan tâm nhiều nhất
  • Mới nhất

15 trả lời

15 trả lời