Miền thương

Trong hành trình sống của mỗi người, có những miền đất không ở lại thường xuyên, nhưng mỗi lần chạm vào lại đủ khiến ta muốn chậm hơn một nhịp. Không phải để tìm điều gì lớn lao, mà chỉ để soi lại mình - xem sau những ngày chênh vênh, ta đã mệt đến đâu.

Nếu nói cuộc đời mỗi người được dệt nên từ những dấu ấn riêng, thì trong tấm thảm đời của tôi, Hà Nội là một sợi chỉ lặng lẽ mà bền bỉ. Một nơi tôi không đến thường xuyên, nhưng lần nào chạm vào cũng khiến lòng muốn dừng lại, thở chậm hơn và dịu đi.

Cuộc đào tẩu bắt đầu rất bất chợt. Tôi tống áo quần vào chiếc vali, tống chiếc vali lên máy bay, rồi để chuyến bay ấy mang tôi trôi vào bầu trời đêm với ngổn ngang suy nghĩ. Vậy là tôi có mặt ở Hà Nội - hoàn toàn không dự định trước. Thành phố đón tôi bằng cái lạnh se se chuyển mùa, một thứ lạnh rất hiền, đủ để làm tan chảy những góc cứng trong lòng.

Buổi sáng đầu tiên, tôi ngồi ở cà phê Đinh. Quán nhỏ, ấm và nép mình như một góc ký ức cũ. Cốc cà phê trứng trước mặt có lớp kem vàng đánh bông, run nhẹ nơi đầu lưỡi. Ngoài cửa sổ, hồ Gươm mờ sương, vài cành lộc non ven hồ khẽ rung trong gió sớm. Người đi bộ dưới kia thong thả, chậm rãi, như thể mùa xuân đã dạy họ cách đi nhẹ hơn. Và trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra: những suy nghĩ của mình - lần đầu tiên sau nhiều tháng - cũng chịu lắng xuống. Có những thành phố khiến người ta muốn sống nhanh. Còn Hà Nội, lạ thay, lại khiến người ta muốn dịu đi.

Tôi ngồi nhìn mặt hồ và có cảm giác Hà Nội đang kể một câu chuyện cũ. Câu chuyện của những người từng đến đây, đặt tạm những ồn ào sang một bên để tìm lại nhịp thở của chính mình. Phố cổ không cố gắng đẹp. Phố chỉ đứng đó, trầm mặc. Nhưng chính sự trầm mặc ấy lại khiến người ta thấy ấm.

Những ngày sau, tôi theo bạn chạy xe lên chợ hoa Quảng Bá lúc sớm tinh mơ. Trời còn mờ, hơi nước từ hồ Tây phủ lên tóc người một lớp sương mỏng. Những nụ hồng phai, đào phai chúm chím - chỉ cần nhìn thôi cũng thấy lòng mở ra một khoảng xuân non. Người bán hoa cười hiền: “Đang độ đẹp nhất đấy cháu”. Tôi chợt nghĩ, có lẽ không chỉ hoa, mà cả lòng người khi ấy cũng đang ở độ dịu dàng nhất.

Chiều đến, tôi đứng bên ô cửa nhìn phố ngả vàng. Màu vàng Hà Nội không gắt, không vội. Nó thấm chậm vào vạt áo, lững lờ trên mái ngói cũ, rồi nằm yên trong đáy mắt người nhìn. Trong những buổi chiều như thế, tôi thấy lòng mình mềm ra, như thể có một bàn tay vô hình đang khẽ vuốt lại những nếp nhăn cảm xúc đã nhíu chặt quá lâu.

Rồi tôi hiểu: bình yên không nhất thiết phải rực rỡ. Đôi khi, nó chỉ cần một thành phố đủ nhẹ để người ta nghe thấy tiếng lòng mình tự sắp xếp lại. Từ cúc vàng, đào phai; Từ cảm giác thả lỏng khi ngồi cạnh một người không cần nói nhiều. Hà Nội đến bên tôi như một người bạn cũ - chỉ lặng im bên cốc cà phê thôi cũng thấy đủ đầy. Và có lẽ, điều tôi luôn tìm kiếm ở một nơi để trở về không phải sự náo nhiệt hay mới mẻ, mà là sự hiện diện để tôi được là chính mình, không cần mạnh mẽ, không cần giấu nỗi buồn vào trong túi áo.

Buổi tối cuối cùng, chúng tôi ăn bún ốc, bánh tôm rồi uống bia hơi trong phố cổ. Miếng bánh giòn tan, vị bia mát lạnh, đâu đó mùi hoa sữa cuối mùa còn sót lại trong gió. Tôi thấy lòng mình được vỗ về. Mỗi bước chân đi qua như đang bước giữa ranh giới của điều cũ và điều mới. Hà Nội không níu tôi ở lại, chỉ trao cho tôi một khoảng tĩnh để tự chọn hướng đi.

Sáng hôm sau, trên chuyến xe ra sân bay, ôm cành đào vào lòng, tôi bỗng hiểu ra: không phải Hà Nội giữ tôi lại, mà là tôi - sau những ngày dài chênh vênh - cuối cùng đã tìm được một nơi để đứng yên. Hà Nội và những người bạn vẫn ở đó, chờ tôi trở về. Chỉ là lần này, tôi đã nhìn rõ hơn sự dịu dàng mà trước kia thường lướt qua.

Khi máy bay rời khỏi mặt đất, những đốm nhỏ dưới kia mờ dần. Tôi khẽ thì thầm với thành phố - như nói với chính mình của vài ngày trước: chỉ cần còn Hà Nội, còn bạn bè, là còn những lần được chữa lành. Nhẹ thôi. Và bình yên, như mùa xuân vừa chạm cửa.

Có những miền đất không níu ta ở lại, nhưng đủ dịu để ta học cách đứng yên. Và khi lòng đã kịp yên, ta nhận ra: điều mình mang theo sau mỗi chuyến đi không phải là kỷ niệm rực rỡ, mà là một chút nhẹ nhõm để bước tiếp chặng đường phía trước.

Hà Nội, với ai đó, có lẽ là như thế. Một khoảng lặng vừa đủ. Một nơi để trở về với chính mình.

Kim Ánh

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết

  • Quan tâm nhiều nhất
  • Mới nhất

15 trả lời

15 trả lời