Khi mùa xuân đến
Năm mới bắt đầu thường không ồn ào như ta tưởng. Đôi khi, năm mới đến rất khẽ, trong một chuyến bay sớm, trong bước chân chậm rãi giữa một thành phố quen mà vẫn luôn mới, trong cảm giác lòng mình dịu lại sau những tháng ngày đã đi qua.
Năm 2026 của tôi mở ra bằng một chuyến trở về Hà Nội. Một buổi sáng lang thang quanh hồ Gươm, giữa cái lạnh đặc trưng của mùa đông miền Bắc, tôi bắt gặp những tà áo dài thướt tha của các cô gái Thủ đô, trên tay là những bó cúc hoạ mi trắng, hay lay ơn đỏ hồng. Giữa nền trời xám nhạt, những nhành cây trơ trọi vươn lên, cô độc mà kiên nhẫn. Cảnh sắc ấy không buồn, mà gợi một cảm giác rất lạ: êm đềm, yên ả và đầy chờ đợi. Như thể trong sự trơ trọi ấy, mùa xuân đang âm thầm chuẩn bị một cuộc trở về.
Trên chuyến bay sáng sớm trước khi đáp xuống Hà Nội, tôi đọc lại một câu nói của triết gia Ấn Độ Krishnamurti: “Bạn đã bao giờ để ý một cái cây trơ trụi giữa bầu trời chưa? Nó đẹp biết nhường nào. Trong vẻ trơ trụi ấy ẩn chứa một bài thơ, một khúc ca. Mọi chiếc lá đều đã rụng và nó đang chờ đợi mùa xuân.”
Cuộc sống vẫn thế, vận hành theo quy luật của bốn mùa. Sau đông giá là xuân xanh, sau rụng rơi là hồi sinh. Nhìn cây cối ngoài kia, tôi chợt nghĩ đến hành trình của đời người. Có những giai đoạn, chúng ta héo hon vì mệt mỏi, vì tổn thương, vì những biến cố không báo trước. Có những “cơn bão vô hình” quét qua cuộc đời, để lại cảm giác trống rỗng và bất lực. Nhưng cũng như cây, con người ta rồi vẫn học cách đứng vững, âm thầm hướng về ánh sáng, sống tiếp phần đời của mình bằng tất cả sự kiên nhẫn có thể.
Tôi nhớ những ngày ở Nam Kinh, dạo bước dưới những hàng cây ngô đồng thay lá cuối thu. Người ta kể rằng, những hàng cây ấy được trồng từ một mối tình rất đẹp. Nhưng điều khiến tôi nhớ mãi không chỉ là câu chuyện tình yêu, mà là cách những chiếc lá ngô đồng rụng xuống - lặng lẽ, dứt khoát và không níu kéo. Cây buông bỏ những gì thuộc về một mùa đã qua, để dành sức nuôi rễ, chờ một lần tái sinh khác. Nghĩ vậy, tôi tự nhủ, có lẽ con người cũng cần học cách buông bỏ như cây: chấp nhận mất mát, tin rằng không điều gì tồn tại mãi, kể cả nỗi đau.
Khi đi qua đủ nhiều thăng trầm, ta sẽ dần hiểu giá trị của sự tĩnh lặng. Im lặng không phải là trống rỗng, mà là một dạng đầy đặn khác của cuộc sống. Tuổi trẻ thường sợ im lặng, sợ khoảng trống, nên cố gắng lấp đầy bằng âm thanh, bằng những cuộc hẹn, những dự định, những ồn ào. Nhưng rồi thời gian sẽ dạy ta rằng, sau tất cả, điều ta cần nhất đôi khi chỉ là một khoảng lặng để đối diện với chính mình, để lắng nghe những gì thật sự đang diễn ra trong tâm hồn.
Yêu sự im lặng không phải là già đi, mà là trưởng thành. Là khi ta không còn thấy hoảng hốt nếu một ngày không ai gọi điện, không còn lo lắng nếu nhịp sống của mình chậm hơn người khác. Ta học cách tồn tại mà không cần chứng minh, học cách bình thản mà không cần ồn ào.
Đầu năm mới, tôi chỉ mong mỗi chúng ta đều tìm được cho mình một nhịp sống vừa vặn. Không quá vội, không quá nặng nề. Dù cuộc đời còn nhiều gian nan, mong bạn và tôi vẫn có thể tìm thấy sự an ủi từ bên trong, lặng lẽ vươn lên như những cái cây - không phô trương, nhưng bền bỉ và đầy sức sống.
Xuân Hiệp














